304 phuot nam bo khong an duong thi dung ve

30/4 PHƯỢT NAM BỘ, KHÔNG ĂN ĐUÔNG THÌ ĐỪNG VỀ!

 
Ăn Đuông cũng giống như một trò chơi mà lúc đầu ai cũng muốn xì-tốp rồi sau đó replay liên tục.

Bất cứ teen nào đang lăm le đi du lịch miền Tây hoặc miền Nam vào dịp 30/4 này (ngày mai rùi chứ đâu ^^) nhớ tìm Đuông mà chén nhé. Nếu không sau này sẽ tiếc đứt ruột đấy, tớ không chịu trách nhiệm đâu.

Đuông là gì vậy ta?

Đầu tiên, chúng mình tìm hiểu qua con Đuông là gì đã nhé! Đuông là một loại côn trùng ký sinh ăn được. Nó đặc biệt thích ăn dừa nên sống nhờ ăn củ hũ dừa mà sống, mà củ hũ là phần lõi non nhất - phần “tủy sống” của cây dừa, nó trắng, dòn, ngọt và ngon… không thể tả ý. Cho nên cây dừa nào bị Đuông "tá túc" là coi như cây dừa đó trước sau gì cũng bị “khai tử” mà thôi…

Mẹ của con Đuông của con nào nhỉ? ^^ Thế này nhé, Con Kiến Vương hay có nơi người ta còn gọi là con Bọ Rầy - là một loài bọ cánh cứng, khi tới tuổi trưởng thành, sau khi giao phối thì nó tìm cây dừa nào khỏe nhất để đục lỗ và đẻ trứng vô đó. Trứng phát triển thành ấu trùng trong thân cây dừa cho đến khi ấu trùng lớn cỡ bằng ngón tay thì gọi là Đuông.

Đuông là món đặc sản ngon bổ nhưng rất quí hiếm, Mà sao nó lại quí hiếm nè? Là vì dẫu biết con Đuông nó ngon, nó hấp dẫn nhưng muốn có được Đuông ăn người ta phải hạ cây dừa xuống, chẻ ngọn ra mới bắt được nó, mà làm vậy thì coi như giết luôn cây dừa, mà cây dừa nào mà “được” Kiến Vương chọn để đẽ trứng thì cũng phải là cây dừa phát triển tốt và trồng năm mười năm chứ ít gì…Cho nên không người nào dám hy sinh cây dừa để mà bắt Đuông hết, chỉ chờ khi thấy cây dừa nào vàng lá, rũ đọt, coi như chắc cú là cây dừa sẽ “ngủm củ tỏi” thì người ta mới đốn cây dừa xuống và bắt Đuông…


Cho con Đuông "lên thớt" như thế nào?

Hehe, Đuông bửa xong, đem về nên rửa sơ sơ cho bớt mạt dừa, không nên rửa kỹ quá để tránh làm đuông chết. Sau khi rửa xong, tuỳ theo sở thích của mỗi người mà có cách chế biến khác nhau. Có người tẩm nước mắm ăn sống, có người lăn bột chiên, có người nướng, có người luộc nước dừa, có người nấu cháo...


Khi ăn đuông hiếm khi người ta ăn kèm với các loại rau củ khác; còn thức uống thường là rượu chát, rượu cúc nhẹ, không hợp với rượu đế có nồng độ cồn cao. Khi ăn phải nhấm nháp để thưởng thức hết hương vị có một không hai của nó.

Đuông là món đặc sản …kinh dị!

Vì nó có hình dạng y như con sâu, có màu trắng sữa, mềm nhũn, thân nó có nhiều lông măng, nó không có chân, chỉ cử động thun ra thun vô…nhìn đã thấy ớn rồi ý chứ nói gì đến chuyện bỏ tọt vào miệng nhai tóp tép. T_T

Thế này nhé, các ấy cứ tưởng tượng con Đuông như cái túi nilon nhỏ cỡ ngón tay vậy, rồi mình gom hết tất cả chất béo trên đời này như bơ, sữa, phô mai, dầu mỡ…đem xay nhuyễn…trộn chung lại với nhau rồi đem nhét thật chặt vào cái túi đó, cột chặt hai đầu cho căng cứng rồi đem lăn bột, chiên giòn…

Khi ăn, các ấy cứ gắp nguyên cái túi chất béo đó mà cho vô miệng, ngậm chặt miệng lại và hai ba…cắn…! Một tiếng “phụp” rất là “thanh tao” sẽ vang lên trong họng như là bom nổ, … vỏ túi bể ra…ngay sau đó là vô số chất bổ trong túi sẽ túa ra …giải phóng chất béo ra tràn ngập họng nó len lỏi vào tận kẽ răng, thiếu điều như muốn chui qua kẽ răng mà xịt ra ngoài luôn vậy…Lúc đó các ấy chỉ còn biết "câm nín" nghe tiếng nuốt ực thôi chứ không thể làm gì khác hơn nữa.


Và đặc biệt, teen chỉ có thể tận hưởng tất cả hương vị thơm ngon, béo ngọt của con Đuông qua… đầu lưỡi mà thôi. Nhưng khoan hãy phun ra vội… Chỉ cần vài giây định thần lại thôi, bảo đảm là các ấy sẽ bước sang một thế giới khác liền, lâng lâng lên tận óc bởi thế giới của “tá lả” mùi vị xông lên, thế giới của hàng vạn tinh túy của cây dừa đang từ từ lan tỏa khắp cơ thể. Thú thật ban đầu ăn thì sợ, la hét muốn stop trò chơi, nhưng chơi xong một thì bà con lại muốn chơi tiếp nữa, nhưng khi bỏ vào miệng rùi thì không nỡ nhè ra đâu.

Nói chung ở miền Nam, cứ vùng nào trồng dừa là vùng đó có Đuông đấy. Nghe đâu ngày xưa Đuông còn là món để dâng cho vua Minh Mạng nữa đó. Nhà vua ghiền món đó tới mức cho thợ chạm khắc hình con Đuông trên cửu đỉnh đặt ở Thế miếu ngoài cung đình Huế, và xem Đuông như là một sản vật lạ và quí của nước Nam,…haychưa!

Bởi vì bây giờ người ta đã sản xuất được nhiều loại thuốc dùng để tiêu diệt Đuông không cho chúng ký sinh và giết chết cây dừa nữa, thế là Đuông đã đã gần như là “tuyệt chủng” ở một số nơi rùi đó…. Các teen biết không, nhiều “fan” của Đuông thèm chúng quá nên phải tìm cách nuôi chúng trong thân cây mía đấy!

Vì thế cho nên nếu ở Sài Gòn mà có bán con Đuông dừa thì chắc hẳn giá cả của nó chắc cũng cao cỡ cái ngọn dừa - nơi mà bọn chúng sinh sống vậy. Và vì cái món đặc sản độc nhất quả đất như thế, không có lý do gì để những teen đi du lịch miền Tây và miền Nam lại từ chối nó cả. Dũng cảm lên các ấy, hãy thưởng thức món ngon độc lạ của Việt Nam ta đi!

Theo ione.net
 
 TAG: du lịch nam bộ du lịch tây nam bộ Nhật ký lữ hành tour miền tây nam bộ
 

Quý khách tham khảo: BẢNG GIÁ TOUR

NỘI DUNG LIÊN QUAN

Một ngày ở chợ phiên Sín Chéng, Lào Cai

Nằm cách trung tâm huyện lỵ Si Ma Cai hơn 10km, trước đây đường sá đi lại khó khăn, nên Sín Chéng gần như tách biệt với bên ngoài. Rào cản ấy khiến đất và người Sín Chéng khó vươn lên làm giàu như vùng thấp, nhưng cũng bởi vậy mà những giá trị truyền thống từ bao đời nay vẫn được gìn giữ...

Thăm Parsong - Đà Lạt của đất nước Lào

Khí hậu ở Paksong giống như Đà Lạt ở Việt Nam, phát âm đúng tiếng của người bản xứ là “Pak xòn”. Đêm ở Pak Xòn quá lạnh, dù vừa vượt quãng đường xa gần 600 km từ TP.HCM sang đây, nhưng tôi và anh bạn nhạc sĩ Quang Lộc không ngủ được, bèn trở ra xe lấy chai rượu trắng đặc sản của Lào và bọc xoài mà anh bạn ở Suối Đá tặng, mang vào ngồi bên nhau mượn chút men say để ấm lòng cho dễ ngủ…

Đi chợ phiên vùng cao

Cái thứ chợ phiên nó mộc mạc, đơn sơ bởi vài ba dãy lều quán, nó sặc sỡ, quyến rũ bởi hằng trăm bộ thổ cẩm theo sơn nữ xuống núi, nó chếch choáng hơi men bởi bát rượu ngô men lá cay nồng...

Hải Vân quan vui trở lại

Đoạn đường qua đèo Hải Vân nối tỉnh Thừa Thiên Huế với Đà Nẵng dài ngót 20km, uốn lượn như một sợi dây thừng nằm chênh vênh vắt qua các sườn núi. Từng đoàn xe chở khách du lịch nối đuôi nhau, hối hả leo dốc rồi cấp tập dừng lại chốn đỉnh đèo để thưởng ngoạn thành lũy 7 thế kỷ trên đường thiên lý Bắc Nam...

Sa Pa: Chậm rãi và vội vã

Một miền sơn cước lặng lẽ và mộc mạc ẩn mình trong bồng bềnh mây núi nhưng luôn ẩn chứa bao điều kỳ diệu. Cho dù bị tàn phá hoang tàn trong chiến tranh biên giới năm 1979, nhưng Sa Pa đã nhanh chóng hồi sinh...
  Xem toàn bộ danh sách [Lên đầu trang]
 

KHÁM PHÁ VIỆT NAM

Kỳ ảo núi rừng Bạch Mã

Khám phá Tả Phìn – Sapa

Khám phá Di sản văn hóa thế giới thành Nhà Hồ

Mường Lò - vùng đất lịch sử và huyền thoại

Cao Sơn - Vẻ đẹp hoang sơ của núi rừng Tây Bắc

Xín Mần: Cung đường của huyền thoại

KINH NGHIỆM DU LỊCH

7 loại bệnh dễ gặp nhất khi đi biển mùa hè

15 địa điểm bạn nên đến khi bạn còn trẻ

Chống say xe khi du lịch?

Kinh nghiệm đi rừng nhiệt đới

Du lịch tiết kiệm mà vẫn sướng

NHẬT KÝ LỮ HÀNH

Bồi hồi về thăm ngã ba Đồng Lộc

Sống chậm với Luang Prabang

Một thoáng chợ phiên Cán Cấu

Đi chợ phiên vùng cao

Nhớ lắm, Hạ Long ơi!

Khoảng lặng ở thành phố ngàn hoa Nha Trang