di choi cho phien bac ha

ĐI CHƠI CHỢ PHIÊN BẮC HÀ

 
Tôi đã đọc ở đâu đó rằng “Bắc Hà có 3 thứ đặc sản là chợ phiên, rượu ngô Bản Phố và xoè Tà Chải”. Tôi chưa có duyên với hội xoè mỗi năm chỉ có vài lần của người Tày ở Tà Chải, lại chẳng biết uống rượu ngô. Thế nên, tôi đi chơi chợ phiên.

Chợ phiên nằm ngay trung tâm thị trấn Bắc Hà (Lào Cai), họp vào chủ nhật hằng tuần. Sáng sớm, khi làn sương mờ còn giăng mắc trên những dãy núi, đã thấy những gia đình người Mông, người Dao... xúng xính xuống chợ, đem theo những sắc màu của vùng cao tràn ra cả phố huyện.

Chợ phiên Bắc Hà thu hút nhiều khách du lịch

Chợ phiên rực rỡ với màu chàm thổ cẩm, màu xanh đỏ của len, vải cùng sắc đỏ thâm của những xâu ớt khô, màu xanh non mát mắt của cải nương, rau rừng... đã cuốn bước chân đám con gái chúng tôi ngay khi vào chợ. Còn những người bạn nam đồng hành lại bị mùi rượu ngô cay nồng, mùi khói thuốc lào bay vơ vẩn trong sương sớm, mùi thơm của chảo thắng cố đang sôi lục bục trên bếp lửa... quyến rũ.

Tôi chẳng mua len, cũng chẳng mua vải, nhưng cứ loanh quanh ở khu chợ bán đồ len vải, thổ cẩm, dán mắt vào những nếp váy thêu tay tỉ mỉ và những cuộn len xanh, đỏ, tím vàng sặc sỡ. Những nếp váy theo bước chân các cô gái người Mông đung đưa, những nếp váy treo bán trên những cây sào tre cũng đung đưa, khiến tôi ngắm nhìn không chán mắt. Tôi cứ đi theo những nếp váy ấy sang khu hàng bán đồ lưu niệm lấp lánh vòng bạc, kiềng đeo cổ, rồi sang khu bán rau, thảo quả, gia vị cay nồng mùi ớt khô, mùi mắc khén.

Những nếp váy ấy cũng đưa bước chân tôi đến khu bán rượu, để gặp lại người bạn đồng hành đang ngất ngư bên những can rượu Bản Phố ngổn ngang. Tôi chẳng dám thử dù chỉ một ngụm nhỏ thứ rượu ngô cháy cổ ấy mà chỉ ngửi hơi rượu quyện trong cái nắng vàng hanh hao cuối đông cũng đủ thấy lâng lâng. Ở dãy hàng bên cạnh, tiếng rít thuốc lào đanh giòn chìm giữa làn khói thuốc trắng đục phả lên trời cùng ánh mắt lim dim, mơ màng của cả người bán lẫn người mua khiến chúng tôi cũng phê tít.

Rồi những nếp váy đung đưa và hơi rượu ngô thơm nồng dẫn mấy đứa chúng tôi men theo con đường đất gập ghềnh, đi sang khu chợ bán gia súc. Giữa tiếng mõ trâu lộc cộc và tiếng nhạc ngựa leng keng vui tai, chúng tôi thấy lạ lẫm, tò mò hệt như những cô bé con với ánh mắt ngơ ngác lần đầu được xúng xính theo mẹ xuống chợ.

Trên vạt đất cao cao ở phía xa, đã thấy có những anh chồng say khướt nằm bên vệ cỏ, chị vợ hiền lành ngồi chờ bên cạnh. Dù cạnh họ giờ đã vắng bóng con ngựa thồ, thay vào đó đã là chiếc xe máy, nhưng nhìn họ vẫn thật đáng yêu. Bạn tôi mơ màng, vẻ như ghen tỵ với những ông chồng hạnh phúc kia: Ước gì cũng có một lần mình được say rượu ngô Bản Phố, được nằm bên vệ cỏ và có một người con gái nhẫn nại ngồi chờ như thế.

Trời ngả về chiều, chợ vãn, các cặp vợ chồng, con cái lục tục dắt nhau ra về, sau lưng là chiếc gùi nặng trĩu. Tôi cũng hớn hở quẩy một cái gùi tre mới mua đựng đầy thổ cẩm thêu tay, vòng bạc, hạt mắc khén, một chùm ớt khô, một can nhỏ rượu ngô Bản Phố của người bạn đường và tuyệt nhất là một chiếc váy thổ cẩm sặc sỡ. Một chiếc váy chỉ để ngắm, để làm kỷ niệm, để nhớ về một phiên chợ vùng cao hồn nhiên, mộc mạc và rực rỡ sắc màu.

Nguồn Lao Động
 
 TAG: chợ phiên Bắc Hà du lịch Tây Bắc Nhật ký lữ hành tour Tây Bắc
 

Quý khách tham khảo: BẢNG GIÁ TOUR

NỘI DUNG LIÊN QUAN

Một ngày ở chợ phiên Sín Chéng, Lào Cai

Nằm cách trung tâm huyện lỵ Si Ma Cai hơn 10km, trước đây đường sá đi lại khó khăn, nên Sín Chéng gần như tách biệt với bên ngoài. Rào cản ấy khiến đất và người Sín Chéng khó vươn lên làm giàu như vùng thấp, nhưng cũng bởi vậy mà những giá trị truyền thống từ bao đời nay vẫn được gìn giữ...

Thăm Parsong - Đà Lạt của đất nước Lào

Khí hậu ở Paksong giống như Đà Lạt ở Việt Nam, phát âm đúng tiếng của người bản xứ là “Pak xòn”. Đêm ở Pak Xòn quá lạnh, dù vừa vượt quãng đường xa gần 600 km từ TP.HCM sang đây, nhưng tôi và anh bạn nhạc sĩ Quang Lộc không ngủ được, bèn trở ra xe lấy chai rượu trắng đặc sản của Lào và bọc xoài mà anh bạn ở Suối Đá tặng, mang vào ngồi bên nhau mượn chút men say để ấm lòng cho dễ ngủ…

Đi chợ phiên vùng cao

Cái thứ chợ phiên nó mộc mạc, đơn sơ bởi vài ba dãy lều quán, nó sặc sỡ, quyến rũ bởi hằng trăm bộ thổ cẩm theo sơn nữ xuống núi, nó chếch choáng hơi men bởi bát rượu ngô men lá cay nồng...

Hải Vân quan vui trở lại

Đoạn đường qua đèo Hải Vân nối tỉnh Thừa Thiên Huế với Đà Nẵng dài ngót 20km, uốn lượn như một sợi dây thừng nằm chênh vênh vắt qua các sườn núi. Từng đoàn xe chở khách du lịch nối đuôi nhau, hối hả leo dốc rồi cấp tập dừng lại chốn đỉnh đèo để thưởng ngoạn thành lũy 7 thế kỷ trên đường thiên lý Bắc Nam...

Sa Pa: Chậm rãi và vội vã

Một miền sơn cước lặng lẽ và mộc mạc ẩn mình trong bồng bềnh mây núi nhưng luôn ẩn chứa bao điều kỳ diệu. Cho dù bị tàn phá hoang tàn trong chiến tranh biên giới năm 1979, nhưng Sa Pa đã nhanh chóng hồi sinh...
  Xem toàn bộ danh sách [Lên đầu trang]
 

KHÁM PHÁ VIỆT NAM

Xín Mần: Cung đường của huyền thoại

Kỳ ảo núi rừng Bạch Mã

Cao Sơn - Vẻ đẹp hoang sơ của núi rừng Tây Bắc

Khám phá Tả Phìn – Sapa

Mường Lò - vùng đất lịch sử và huyền thoại

Khám phá Di sản văn hóa thế giới thành Nhà Hồ

KINH NGHIỆM DU LỊCH

Du lịch tiết kiệm mà vẫn sướng

7 loại bệnh dễ gặp nhất khi đi biển mùa hè

Chống say xe khi du lịch?

15 địa điểm bạn nên đến khi bạn còn trẻ

Kinh nghiệm đi rừng nhiệt đới

NHẬT KÝ LỮ HÀNH

Nhớ lắm, Hạ Long ơi!

Đi chợ phiên vùng cao

Một thoáng chợ phiên Cán Cấu

Khoảng lặng ở thành phố ngàn hoa Nha Trang

Sống chậm với Luang Prabang

Thiêng liêng khăn tình yêu